Inspired Development

April 24, 2013 at 10:09am
75 notes
Reblogged from portraitsofboston
portraitsofboston:

“We met in a dorm at an international school in London 22 years ago.”
“What’s the key to a successful marriage?”
“Don’t forget to say nice things to each other.”

portraitsofboston:

“We met in a dorm at an international school in London 22 years ago.”

“What’s the key to a successful marriage?”

“Don’t forget to say nice things to each other.”

March 19, 2013 at 7:38pm
240 notes
Reblogged from itshappenedtobevietnam
itshappenedtobevietnam:

Sáng ngủ dậy thì thấy có cái này ngoài cửa gần chỗ mình, tính chụp lại vì lâu thiệt lâu mới lại thấy kiểu cà-men xưa xưa như vậy. Đang chụp thì có cô nhà bên líu ríu xin lấy lại, mặt đỏ hết lên vì ngượng. Hỏi ra thì mới biết là mẹ ruột của cô, biết cô tính hay quên, nên từ khi cô về ở nhà chồng, cúng kiếng giỗ hỏi gì cũng nấu sẵn và sáng xách đến nhà con gái để trước cửa, cô dậy sớm len lén ra lấy cà-men rồi chỉ cần bày ra mâm thắp hương thôi. 
Nghe kể xong mình chẳng kịp đánh giá cô này làm dâu kỳ ghê, bà mẹ này chiều con gái quá ha, mà chỉ nghĩ tới một câu hỏi thôi: Mẹ thương con bao nhiêu? Chỉ cỡ chiếc cà-men này là cùng :)

itshappenedtobevietnam:

Sáng ngủ dậy thì thấy có cái này ngoài cửa gần chỗ mình, tính chụp lại vì lâu thiệt lâu mới lại thấy kiểu cà-men xưa xưa như vậy. Đang chụp thì có cô nhà bên líu ríu xin lấy lại, mặt đỏ hết lên vì ngượng. Hỏi ra thì mới biết là mẹ ruột của cô, biết cô tính hay quên, nên từ khi cô về ở nhà chồng, cúng kiếng giỗ hỏi gì cũng nấu sẵn và sáng xách đến nhà con gái để trước cửa, cô dậy sớm len lén ra lấy cà-men rồi chỉ cần bày ra mâm thắp hương thôi. 

Nghe kể xong mình chẳng kịp đánh giá cô này làm dâu kỳ ghê, bà mẹ này chiều con gái quá ha, mà chỉ nghĩ tới một câu hỏi thôi: Mẹ thương con bao nhiêu? Chỉ cỡ chiếc cà-men này là cùng :)

7:32pm
283 notes
Reblogged from itshappenedtobevietnam
itshappenedtobevietnam:

(Nội dung có những từ ngữ không phù hợp với độc giả dưới 18 tuổi)
Sài Gòn 2012,
Đây là một bức hình cũ từ những ngày đầu mới làm It’s happened to be Vietnam, chẳng hiểu sao lại quên, hôm nay tình cờ lục lại mới nhớ câu chuyện.
Anh này là hàng xóm ở đối diện với mình, vợ ảnh là cô sinh viên ngày trước thuê trọ trong nhà. Anh thất nghiệp, còn mình không rõ nghề nghiệp của cô vợ nhưng mình thấy đi sớm về khuya và có một hình xăm trên đùi. Một buổi trưa, mình nghe 2 vợ chồng anh này cãi nhau, lớn lắm, tuy không muốn nhưng mình bị buộc phải nghe. Anh rất ghen vì vợ anh rất đẹp, tuy chẳng có gì tự hào nhưng hình như cô vợ là người kiếm tiền chính trong gia đình. Hôm đó anh phát hiện cổ nói chuyện điện thoại với một cha nào đó nên tức tối la mắng cô và tra hỏi cho bằng được. Cô này cũng không vừa, xưng mày tao với chồng luôn. Cuộc cãi vả cứ kéo dài kéo dài kéo dàiii, cho đến đỉnh điểm, là đoạn mình nhớ nhất:
- Anh kia: Đụ má mày đi theo thằng khác mẹ đi, đụ má tao đéo cần mày nữa đâu.
- Cô vợ: Nhưng mà đụ má tao yêu mày được chưa thằng chó?
Xong rồi cổ bật khóc. Còn ảnh ôm con ra ngoài ban công coi mấy con mèo nằm ngủ.
Mình chưa lớn đủ, nhưng ai, ở trong bất cứ địa vị hay vị trí nào đều ít nhất một lần bất an. Và đó là cảm giác không mấy dễ chịu. Bất an với bản thân, với lựa chọn, với người mình thương, hoặc như anh này là cả 3. Tuy không nên thơ lắm nhưng qua nét mặt của ảnh khi ra ngoài ban công với con, ảnh đã tìm được câu trả lời mà ảnh muốn. Còn mình, có thể dưới một hinh dạng nào đó khác, PG-13 hơn, nhưng cũng muốn được ai đó nói là “đụ má tao yêu mày” lắm. Hehe.

itshappenedtobevietnam:

(Nội dung có những từ ngữ không phù hợp với độc giả dưới 18 tuổi)

Sài Gòn 2012,

Đây là một bức hình cũ từ những ngày đầu mới làm It’s happened to be Vietnam, chẳng hiểu sao lại quên, hôm nay tình cờ lục lại mới nhớ câu chuyện.

Anh này là hàng xóm ở đối diện với mình, vợ ảnh là cô sinh viên ngày trước thuê trọ trong nhà. Anh thất nghiệp, còn mình không rõ nghề nghiệp của cô vợ nhưng mình thấy đi sớm về khuya và có một hình xăm trên đùi. Một buổi trưa, mình nghe 2 vợ chồng anh này cãi nhau, lớn lắm, tuy không muốn nhưng mình bị buộc phải nghe. Anh rất ghen vì vợ anh rất đẹp, tuy chẳng có gì tự hào nhưng hình như cô vợ là người kiếm tiền chính trong gia đình. Hôm đó anh phát hiện cổ nói chuyện điện thoại với một cha nào đó nên tức tối la mắng cô và tra hỏi cho bằng được. Cô này cũng không vừa, xưng mày tao với chồng luôn. Cuộc cãi vả cứ kéo dài kéo dài kéo dàiii, cho đến đỉnh điểm, là đoạn mình nhớ nhất:

- Anh kia: Đụ má mày đi theo thằng khác mẹ đi, đụ má tao đéo cần mày nữa đâu.

- Cô vợ: Nhưng mà đụ má tao yêu mày được chưa thằng chó?

Xong rồi cổ bật khóc. Còn ảnh ôm con ra ngoài ban công coi mấy con mèo nằm ngủ.

Mình chưa lớn đủ, nhưng ai, ở trong bất cứ địa vị hay vị trí nào đều ít nhất một lần bất an. Và đó là cảm giác không mấy dễ chịu. Bất an với bản thân, với lựa chọn, với người mình thương, hoặc như anh này là cả 3. Tuy không nên thơ lắm nhưng qua nét mặt của ảnh khi ra ngoài ban công với con, ảnh đã tìm được câu trả lời mà ảnh muốn. Còn mình, có thể dưới một hinh dạng nào đó khác, PG-13 hơn, nhưng cũng muốn được ai đó nói là “đụ má tao yêu mày” lắm. Hehe.

March 1, 2013 at 1:02am
2,573 notes
Reblogged from betype

betype:

Seven Lovely Logics Typography

February 18, 2013 at 3:49pm
8 notes
Reblogged from consumersurplus

consumersurplus:

It’s been quite a while since I last took pictures of The Loop.

magnificent!

3:48pm
0 notes
Driving through a snow storm in Boston (at I-93)

Driving through a snow storm in Boston (at I-93)

February 6, 2013 at 10:45pm
160,150 notes
Reblogged from humansofnewyork

10:39pm
1,955 notes
Reblogged from littlebigdetails
littlebigdetails:

OS X - Adjust the volume in 1/4 increments with shift+alt+volume keys.
/via GDmac

littlebigdetails:

OS X - Adjust the volume in 1/4 increments with shift+alt+volume keys.

/via GDmac

10:38pm
85,032 notes
Reblogged from betype
consumersurplus:

Reblogged again on Betype!

consumersurplus:

Reblogged again on Betype!

(Source: betype)

December 5, 2012 at 12:15pm
9 notes
Reblogged from consumersurplus
consumersurplus:

A few months ago, when I first started getting into graphic design, I always thought I would need lots of time, software, and fonts to be able to achieve what good graphic designers do.  Turns out I was wrong all along.  After reading books on typography and design, I found that simplicity was one of the most-stressed factors in design - get straight to the message and have no distractions.
Shortly after, I found a 365 days photo/graphic design blog by Aaron Judd (http://londons365.tumblr.com).  This blog, to this day, has been the primary inspiration for me to continue my interest in graphic design.  His pictures are simple, smooth, and clear, yet the words always blends in very well with the background.  There’s never a need for gaudy fonts or mesmerizing photographs.  It’s always a happy mix of both well-edited photography and well-placed words.
If you’re reading this, Aaron, know that you’ve inspired an Asian kid who never thought he was any good at art.

consumersurplus:

A few months ago, when I first started getting into graphic design, I always thought I would need lots of time, software, and fonts to be able to achieve what good graphic designers do.  Turns out I was wrong all along.  After reading books on typography and design, I found that simplicity was one of the most-stressed factors in design - get straight to the message and have no distractions.

Shortly after, I found a 365 days photo/graphic design blog by Aaron Judd (http://londons365.tumblr.com).  This blog, to this day, has been the primary inspiration for me to continue my interest in graphic design.  His pictures are simple, smooth, and clear, yet the words always blends in very well with the background.  There’s never a need for gaudy fonts or mesmerizing photographs.  It’s always a happy mix of both well-edited photography and well-placed words.

If you’re reading this, Aaron, know that you’ve inspired an Asian kid who never thought he was any good at art.